Chuyện về những người cô đơn

Dường như càng cứng cáp con tín đồ ta lại càng trở nên đơn độc hơn. Nỗi đơn độc vừa là dòng hố sâu thăm thẳm cơ mà ta cầm cố vùng vẫy mà bắt buộc thoát ra, lại vừa là hòn đá tảng đè nén trên vai khiến cho ta chẳng thể cách đi. Càng trưởng thành, ta càng phải dần học cách làm thân quen với nỗi cô đơn, học tập cách mạnh mẽ tự mình cách qua những tháng ngày 1-1 độc.

Bạn đang xem: Chuyện về những người cô đơn


*

Cô đơn là một trong ngày hết sức mỏi mệt, bởi tương đối nhiều thứ đè nén trên vai, không ít nỗi bi quan trước mắt, nhưng chỉ hoàn toàn có thể một mình với xe chạy đi đến một buổi chiếu phim, đi ăn thật các món nạp năng lượng cho bao phủ đi hết hồ hết nỗi trống trãi, rỗng ko trong lòng, rồi 1 mình trở về, chấm dứt hết một ngày xúc cảm tiêu rất vỡ òa tràn ly.

Cô đơn là 1 trong các buổi tối khuya chạy về nhà, đường vắng lặng, ngủ yên, biết lúc này chẳng bao gồm ai thân mật mình cả, cũng không có ai mong chờ mình cả. Biết mình thèm một địa điểm ổn định, ấm êm, với mọi người trong nhà bước mang đến tương lai, xây hầu hết điều bình dị. Sau tất cả những rong ruổi, nuốm gồng mạnh mẽ, độc lập, nhận biết mình vẫn nên một chỗ tựa vào.

 

 

*

 

Và cô đơn là khi không người nào hiểu được mình, không có bất kì ai thấu được hầu như nỗi đau mình đang chịu đựng đựng. Thậm chí có lúc còn là đọc lầm, rồi tị ghét. Phiên bản thân lại không thể nói ra, giải thích. Chỉ hoàn toàn có thể buộc ôm hết một mình mình, từ bỏ cô lập, đành mặc ai nghĩ sao thì nghĩ.

 

Đã từng gồm có ngày mong muốn chạy trốn cô đơn, đi đến bất cứ nơi đâu, hòa nhập vào mọi sự rộn ràng tấp nập để đậy lấp, gạt đi nỗi đơn độc đó. Nhưng lại rồi nhận thấy cô solo vốn mãi mãi sẵn vào lòng, từng khoảnh khắc mọi đi với ta, bắt ta đề xuất nếm trải nó, ko sao tránh mặt đi được.

 

Đã từng có những ngày ước ao tập làm cho quen cùng với cô đơn, cố kỉnh gắng chào đón nó, thoải mái dễ chịu và thoải mái với nó. Nhưng lại rồi nhận ra thật lòng mình siêu buồn, thậm chí buồn cho rơi nước mắt, không vấn đề gì quen với đơn độc được. Cho dù ở con trẻ khờ hay trưởng thành khôn lớn, vẫn cảm thấy không được độ cơ mà quen cùng với cô đơn.

 

Rồi cuối cùng, chỉ có thể đồng ý cô đối chọi ở cùng, đồng ý tất cả những xúc cảm mà đơn độc mang lại. Không gồng gánh, lo ngại trước nó nữa, sau tất cả. Sau tất cả những lần nỗ lực cố gắng xua nó đi, kiếm tìm kiếm hạnh phúc. Sau toàn bộ những tinh thần tưởng, kiên trì, hi vọng. Thì tới một ngày, chỉ đành đồng ý hết như thế.

 

Chấp nhận rằng… ngoài ra mình sinh ra…để cô đơn...

 

Cố cầm cố đến thay nào, cũng vẫn thật các cô đơn, cùng nỗi buồn…

 

 

*

 

Có phần lớn ngày, em cảm giác mệt, thiệt sự khôn xiết mệt. Không ít điều cạnh tranh khăn xẩy ra trong cuộc sống. Không ít chuyện không giống như ý, các thứ khiến cho em ân hận tiếc, nhức buồn. Em cảm giác hoang mang, bất lực. Em trù trừ phải làm nỗ lực nào.

 

Có gần như ngày, em phải luôn luôn không kết thúc cố gắng, không xong xuôi nỗ lực, ko được từ bỏ bỏ. Dẫu vẫn rã rời, ngao ngán vô cùng. Em đo đắn ngày mai đang ra sao, em sẽ có được một đích đến xuất sắc đẹp không, em sẽ niềm hạnh phúc không? Em không dám tin gì cả.

 

Và bao gồm ngày, em cảm thấy: Chán. Không có bất kì ai hiểu được em, không một ai muốn lắng nghe em, không có ai hỏi thăm em. Em cứ hy vọng rồi thất vọng. Trao đi yêu thương thương, sau cùng chỉ đổi lại cô đơn, đau lòng. Khôn cùng nản.

 

Có đầy đủ ngày, mọi ngày như thế. Em ko biết khi nào mới rất có thể vượt qua, những chuyện bắt đầu chịu ổn. Em chẳng ngồi không chờ đợi, em đã cầm cố vươn lên. Chỉ là đôi lúc em cảm xúc rất mệt. Mệt ý muốn òa khóc một trận thật vẫn đời.

 

Có những ngày, đầy đủ ngày như thế.

Xem thêm: Tác Dụng Của Cây Mần Ri - Công Dụng Của Cây Mần Ri

 

Giá mà... có anh ở bên. Có thể được anh ôm chặt vào lòng. Nói với em chớ lo lắng, đừng thấp thỏm gì nữa. Anh đang tại đây rồi, với sẽ mãi tại đây gần em.

 

Chỉ cần như vậy thôi... Em vẫn đủ sức mà tranh đấu với tất cả!

 

Nhưng... anh đang chẳng đến. Anh sẽ chẳng quan lại tâm. Đã luôn luôn để em một mình...

 

 

*

 

Để rồi dần dần dần, ngày qua ngày, cuộc sống tôi luyện em thành một người tốt chịu cô đơn đến kỳ lạ.

 

Những khi chạm chán khó khăn và bao gồm chuyện buồn, em chỉ biết im thin thít một mình, không gặp gỡ ai, không muốn ở bên ai, không nên kể với ai, càng không đăng cài đặt bừa bãi cảm giác mình lên trang cá nhân trên mạng làng mạc hội.

 

Em chấp nhận đầy đủ buổi ngồi nạp năng lượng một mình, gật đầu đồng ý những buổi bước chân xuống phố một mình, rong ruổi một mình, coi phim 1 mình sau phần nhiều giờ mệt mỏi mệt mỏi, cụ vì phải đợi đợi kiếm search ai đó.

 

Em chấp nhận bi hùng thì về đơn vị ngủ, thậm chí còn về đơn vị rơi nước mắt, chứ chưa hẳn cố đi kiếm kiếm thú vui ở gần như đám đông, hay ở mặt một ai.

 

 


Em đồng ý hết. Chấp nhận chui vào lại nuốm giới nhỏ dại bé của mình, chỉ tất cả một mình. Và quả đât đó sẽ bảo đảm an toàn em khỏi đầy đủ thất vọng, tổn thương, mệt nhoài.

 

Em sẽ bạo phổi mẽ không đề xuất một ai, không nhằm mình là bé nhỏ tuổi mong manh chờ ai che chở nữa. Độc lập mà kiêu hãnh vẫn hơn. Còn rộng là muốn manh yếu đuối mềm tuy thế rồi cô độc.


 

Lúc mệt mỏi nhất, vô vọng nhất cũng số đông chỉ riêng mình em biết.

Không biết từ đâu vẫn tôi luyện cho em sức chịu đựng đó. Tuy nhiên em vẫn luôn khao khát một ai đó biết được rằng em không trẻ trung và tràn đầy năng lượng đâu, em biết buồn, biết đau, biết gục bổ biết mỏi mệt, nhưng phần nhiều chịu không còn một mình.

 

 

Lời kết: Và hiện nay em đành phải đồng ý sự cô đơn, đành bắt buộc tự mình táo tợn mẽ. Chưa phải em mong muốn mình dạn dĩ mẽ, chỉ là, giờ yếu đuối cho ai xem. Em càng cô độc, càng không có một ai ở bên san sẻ, trợ giúp thì em lại càng bắt buộc tôn trọng chính bạn dạng thân em. Chỉ là, cuộc sống đời thường đã định sẵn em là 1 người cô đơn.