Đôi lúc yêu thật lòng nhưng mà con người ta ko tránh khỏi dục vọng bạn dạng năng với khi nó đã trỗi dậy nó đổi thay tình yêu thành tình dục. Trong tình thân sẽ không tồn tại gì là bền bỉ nếu ta yêu điên cuồng rồi nghĩ tới suy xét dục vọng, nó sẽ làm mất đi phần đông gì ta đã cố gắng dành cho một tình yêu lâu dài…. Đừng để phần lớn thứ đi thừa xa!!!…Tình yêu hay dục vọng

Tôi tìm biện pháp gọi đến em giữa đêm, một trong những phần vì nhớ, một trong những phần vì muốn vừa lòng dục vọng của mình. Nhưng, em không hẳn loại đàn bà đụng ai cũng lên giường, cần em ko nghe cuộc điện thoại cảm ứng từ tôi. Tôi đoán em đang mỉm cười khẩy trong khi thấy số smartphone của tôi hiện hữu nhấp nháy trên màn hình, nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ gọi. Tôi gọi đi điện thoại tư vấn lại tất cả 23 lần rồi đành chịu thua em.

Anda sedang menonton: Hữu duyên thiên niên tương ngộ

Tôi là 1 trong thằng bầy ông , bao gồm chơi gái thì cũng đề xuất lựa gái thật lối hoàng, đông đảo cô có gương mặt ngây thơ chẳng hạn, hoặc mọi cô không nhiều lang chạ nhiều người. Nói phương pháp khác, tôi mê thích sex cùng với gái ngoan. Mọi cô sẽ ngủ cùng với tôi, dĩ nhiên là hầu hết cô ngoan nửa vời, luôn luôn thiếu cảnh giác để chế tạo ra thành đầy đủ “sự cố” cho tôi quăng lên giường. Tôi thích dòng “sự cố” đó. Tôi ko thích bạo lực khi yêu, tôi ưng ý sự dịu nhàng, nhưng lại nhẹ nhàng cùng với gái hư thì coi ra quá tầm giá phạm – lại thêm 1 lí bởi vì để tôi lên nệm với gái ngoan.Thật ra, nhóc giới giữa gái hư và gái ngoan rất ý muốn manh, nhiều khi nhập nhằng vào nhau, khó biệt lập thật trả đúng sai. Một cô bé nhà lành mong một lần được sex dễ chịu để thỏa mãn bạn dạng năng của bản thân và một cô đĩ ước mong một ngày an ninh không tình dục, chưa chắc chắn nên nhận xét cô nào hơn cô nào. Để có thể chắn, tôi chỉ ngủ với những đứa bạn mà tôi tất cả quen biết. Dòng thú vui vẫn làm anh em với nhau sau khoản thời gian đã lột đồ cô nàng đó – với tôi mà lại nói, là một thú vui lôi kéo đầy mê hoặc. Tôi chỉ mới 25 tuổi thôi, rất có thể tôi vẫn còn đấy muốn ăn chơi thêm một thời gian.

Nhưng với tôi, em đặc biệt quan trọng hơn. Tôi đã theo xua em lúc còn học cấp cho 3, lần nào lần nấy đông đảo bị tạt nước giá buốt vào mặt, tất cả lần “ăn đòn” đau điếng còn hơn nạp năng lượng đá xanh. Với cùng một thằng đào hoa như tôi, bị một cô gái mặt búng ra sữa làm cho xấu hổ hết lần này đến lần khác, thiệt sự là một trong những nỗi nhục cạnh tranh chịu. Thời điểm đó, em là đối tượng người tiêu dùng để cửa hàng chúng tôi đem nhau cá cược. Tôi háo thắng, ao ước thể hiện bản lĩnh “sát gái” của mình, đã chủ động tiếp cận em trong lúc bao thằng khác còn đang rụt rè chưa dám “manh động”. Thật không ngờ, tôi bị em đến “ăn gạch” sưng cả mặt. Bị lũ các bạn cười nhạo, tôi quyết tâm phải cưa đổ em bằng mọi giá.

“Ăn gạch” rồi cũng trở nên lì đòn, tôi đổi chiến lược theo đuổi em, đem phương châm “vừa đẹp trai vừa chai phương diện vừa có tiền”để em nên xiêu lòng. Nhưng, nói cô bé là băng đá cũng ko ngoa, em trọn vẹn không chăm chú gì mang đến tôi, ngược lại còn căm ghét tôi ra mặt, thậm chí còn xua đuổi mỗi một khi tôi mang đến gần.

Tôi ngờ ngợ đoán ra lí bởi vì em ghét tôi chính là vì lối sống phong phú quá đà của tôi. Chỉ cần nghe qua lí lịch tình ngôi trường trích ngang vài dòng, rõ ràng không cô nàng nào muốn xớ rớ ngay gần một cậu trai đa tình, thậm chí còn là khốn nàn như tôi. Ấy vậy mà rất đầy đủ những cô chuẩn bị sẵn sàng ngã vào lòng tôi, tôi đành vờn vài tuần rồi “say goodbye” một biện pháp phũ phàng, mặc cho các cô tỉ ti như mưa.

Chinh phục trái tim em và đúng là một cuộc chiến, tôi đã trải đủ số đông cách, cưng cửng nhu số đông có, nhưng không thể có tí hy vọng nào. Càng thất bại, tôi càng tím tái cả người, quyết chổ chính giữa gỡ gạc danh dự. Ví như cưa đổ được em, tôi đang “đá” em trong vòng 7 nốt nhạc, thậm chí còn sẽ “để lại vết ấn” trên thể xác em nhằm em nếm hương thơm nhục nhã ê chề, sau đó tìm ngay lập tức một cô hotgirl khác tủ vào, cùng em sẽ tha hồ khóc lóc, nề tôi ban phát tình yêu. Cô nàng mặt búng ra sữa đó, chỉ cần nhìn phương diện thôi cơ mà máu tôi vẫn sôi cho tận não, huống hồ gì yêu thương thương.

Giờ suy nghĩ lại, rõ ràng lòng căm hận lúc đó đã che bao phủ tình yêu thương của tôi, khiến cho tôi không đồng ý tình cảm tôi dành riêng cho em. Chính xác là tôi siêu yêu em, ghét em một thì yêu thương em cho tới mười, vậy mà vẫn ráng chấp không thừa nhận với đa số người, vẫn cố định tuyên tía rằng tôi theo đuổi em dễ dàng chỉ là một trong cuộc chơi. Trái với rất nhiều lời hùng hồn vạc ra từ mồm tôi, ai ai cũng tủm tỉm mỉm cười bởi vì tất cả hành vi tôi giành cho em đã tố giác tôi là 1 trong những kẻ say mê tình.

Nhưng, lì lợm cho đâu đi nữa thì ở đầu cuối tôi đã và đang phải bằng lòng tôi thật sự yêu thương em. Bước đầu từ thời tương khắc đó, những sự chuyển biến bất ngờ. Tôi trở đề xuất trầm lắng, không hề ồn ào vênh váo váo nữa. Tôi thôi tấn công em vồ vập như trước, mà lại chỉ lén chú ý em bằng đôi mắt tình cảm pha lẫn chút ưu tư. Tôi bắt đầu học hành đàng hoàng cùng thử đi làm việc thêm đêm tối tại cửa hàng café ngay sát trường. Thứ nhất biết yêu đã khiến tôi lưu ý đến rằng tôi bắt buộc hoàn thiện bản thân mình.

Buổi về tối ấy, một ngày bình thường và mưa. Em cho quán café một mình, lựa một góc khuất ngồi, say sưa vào cuốn sách bên trên tay. Tôi bưng nước mang lại em, em vẫn ko thèm ngước đôi mắt lên nhìn, lờ lững giở từng trang sách, khẽ nhếch mồm cười. Tôi không đủ can đảm chào em. Cùng với tính cách em, em hoàn toàn có thể quăng cuốn sách dầy cộm đó vào khía cạnh tôi nếu tôi vô ý sỗ sàng khiến cho em bực mình.

Từ quầy trộn chế, tôi chú ý nhìn em, thắc mắc lý do em đi một mình và rốn lại cửa hàng lâu mang đến vậy. Đồng hồ đang nhích đến 10 giờ đồng hồ đêm, lòng tôi như lửa đốt. Cái cô quỷ kia, giờ đồng hồ này còn chưa chịu về nhà, cứ say đắm để người ta lo lắng!

Em không tồn tại vẻ gì là chuẩn bị về nhà. Trời phía bên ngoài vẫn mưa ko ngớt. Lửa như cháy lên tới mức não, tôi xin quản lý về sớm, mượn luôn luôn cây mặc dù của quán rồi đặt chân tới chỗ bàn em đã ngồi.

– Nhi, trễ lắm rồi! Đi về đi!

– Đâu ra mẫu kiểu đuổi khách vậy? – em ngước lên quan sát tôi, tay gập cuốn sách lại, khẽ nhíu mày.

Tôi lôi tay em, lấy ra ngoài, lần này quyết không sốt ruột hay nhường nhịn em. Dẫu vậy em không có vẻ gì là hy vọng chống đối tôi, ngoan ngoãn theo sau. Tôi bung dù, kéo em vào gần kề người, cùng đi về.

– Sao cứ ngồi lì sinh hoạt đấy? – tôi hỏi gắt – Biết không yên tâm không?

– Em ngóng một người.

– chờ ai? – tôi hỏi yếu hèn xìu, thấy lòng nhói lên một cái. Các bạn trai à? người yêu à? Và người đó nhằm em “leo cây”?

– Em đợi anh!

– Hả? – tôi gần như là là hét lên.

Em cười, cả niềm vui cũng vô cảm như băng trôi. Tôi tương đối chột dạ trước nụ cười ấy, bỗng nhiên lắp bắp:

– Em…chờ…anh…sao?

Em gật đầu, vẻ phương diện thản nhiên.

– Anh làm cái gi đắc tội với em sao? Anh đã ráng sống đàng hoàng rồi, em…

– dường như em yêu thương anh rồi! – cô bé mặt búng ra sữa ấy nói một câu thức giấc rụi.

– Hả? – lần này tôi hét thật. Gió thổi khỏe mạnh suýt bay cả dòng dù. Tôi đứng quan sát em lom lom, khía cạnh đực ra như 1 thằng ngu.

– yêu thương anh? – tôi hỏi lại một câu ngớ ngẩn.

– Ừ! – em gật đầu – Sao, anh không ăn nhập à?

Tôi cứ cố gắng đứng ngơ ra. Không nói gì, cũng ko ôm em. Xúc cảm như thể bị đóng băng. Tôi tưởng mình đang mơ – một thằng ngu sẽ mơ. Thiếu hiểu biết nhiều sao, đôi mắt tôi ươn ướt. Tôi hốt hoảng đặt cây cho dù vào tay em, vội vàng vã chạy về bên dưới cơn mưa lạnh buốt, vứt em đứng 1 mình giữa mặt đường phố. Tôi lao vào phòng, sàn công ty ướt sũng lúc tôi đi qua. Tôi ngồi thừ lừ siêu lâu. Ngoài ra tôi bị sốc.

Được tín đồ ta yêu mà lại sốc, trần gian chắc chỉ bao gồm mình tôi! bà mẹ phải ra mức độ lôi tôi vào nhà vệ sinh, tôi mới tất cả sức để tắm rửa và cố cho mình một bộ đồ áo khô. Tôi trèo lên giường, quấn chăn kín người, mộng mị một hồi rồi ngủ thiếp đi.

Tôi giật mình vào 4 giờ đồng hồ sáng, vơ điện thoại cảm ứng nhắn tin mang đến em.

Tôi nói, “Anh cũng yêu em!”.

Lúc bấm nút gởi đi, tay tôi run cả lên.

Có tin nhắn từ em, vẫn chiếc lối nói chuyện vô tâm ấy, em bảo: “Ừ, em biết rồi!”. Tôi thở dài thườn thượt, cảm giác như bị đùa xỏ. Đang lầm bầm nguyền rủa em, thì một tin nhắn khác thường đến. Lần này, tôi suýt có tác dụng rơi cả điện thoại cảm ứng trên tay: “Em yêu anh, em nói theo lần này nữa thôi đấy!”.

Đó là kỉ niệm trong sáng nhất của một thằng bầy ông phong phú như tôi. Yêu nhau được 1 thời gian, hạnh phúc thì quá vẹn tròn, tôi càng ngày càng lộ dần cái ý niệm mong mỏi đưa em lên giường. Tôi vẫn xóa đi xem xét sẽ hất quăng quật em, tôi chỉ muốn gần gụi em nhằm được chiếm dụng em. Bên cạnh đó khi yêu, vớ cả đàn ông phần lớn muốn chiếm hữu cả thể xác lẫn linh hồn fan con gái. Tình yêu luôn luôn phải có tình dục – quan niệm đó, ai ko tán thành, tôi từ bỏ cho là người dở tương đối điên khùng.

Tình yêu, mặc dù rằng có thiêng liêng, cũng cần thiết vượt ra ngoài những phạm trù thô thiển. Những lần hôn em, tôi khao khát luồn tay vào ngực em, nhẹ nhàng cởi từng cái nút áo, đè em xuống giường với hôn lên hầu như ngóc ngóc trên khung người nõn nà ấy. Gieo suy nghĩ, gặt hành động – cuối cùng tôi sẽ làm điều này với em.

Nói thẳng ra là em có chống cự tôi. Nhưng, một thằng lũ ông khi vẫn quyết “dụ” cô người yêu vào tròng, nó tự nhiên trở thành thiên tài, mồm lưỡi nó là của chủng loại rắn, ánh mắt đầy vẻ u tối của loài quỷ dữ, cơ thể thì không hoàn thành làm điều rồ dại. Tôi dành cho em toàn bộ sự nâng niu mà một thằng đàn ông hoàn toàn có thể làm cho một người lũ bà, trước tiên vì tôi khôn cùng yêu em, thứ hai bởi vì em còn trinh trắng.

Gương khía cạnh em vẫn chậm trễ và bình tâm dù đã thay đổi thành bầy bà. Tôi say đắm ngủ với em, em thừa đẹp với ngây thơ khiến bản năng dục vong trong tôi cứ trỗi dậy mỗi lúc nhìn em. Giữa một cô gái thân xác ngồn ngộn dục tình với một cô gái toát lên vẻ trong sáng thánh thiện, bạn ta lại mong muốn “in dấu” lên cô nàng thứ hai. Giấy trắng thì mới in được, giấy black thì còn quái ác gì nữa nhưng in!

Trong thời gian học đại học, tôi cùng em học ở cả hai trường khác nhau, em còn phải đi làm việc gia sư nên chúng tôi không còn gặp gỡ nhau thường xuyên. Lúc đó, tôi gặp gỡ một cô gái khác vào khoa – xinh đẹp, có tài năng và khôn xiết cá tính. Tôi thấy thích, tìm biện pháp tán tỉnh cho vui. Không tồn tại em ở bên cạnh, tôi thấy như bản thân là người tự do thoải mái vậy, thích làm những gì thì làm. Tôi quanh quẩn với vài ba cô em không giống rồi cũng sẽ trở về với cô gái duy nhất của mình là em. Vài ba năm nữa tôi vẫn cưới em có tác dụng vợ, chính vì thế tôi được cho phép mình cất cánh nhảy trong khoảng thời hạn tuổi con trẻ này, miễn giấu nhẹm không nhằm em biết là được.

Cô gái nhưng mà tôi vẫn tăm tia rất khác em, cô ấy sôi nổi và tinh ranh, em lạnh nhạt và hung hãn. Tôi ve sầu vãn cô bạn đó, buông lời chọc ghẹo. Sau ngần ấy năm, khả năng cưa gái của tôi xứng danh để được cấp bằng, thêm vẻ bên ngoài đẹp trai phong độ, dĩ nhiên không cô như thế nào nỡ quăng quật qua. Phụ nữ là vậy, tình nhân không chỉ đơn giản là tín đồ yêu, mà còn là một một mặt hàng để họ khoe khoang. Khoe một phái mạnh trai ngon lành từ đầu đến chân vẫn rộng là khoe một thằng cù lần!

Cô gái kia gật đầu đồng ý lên nệm với tôi khôn xiết nhanh, mê tôi như điếu đổ. Tôi cùng thích cô ấy, xinh tươi và có tác dụng tình giỏi, học cũng siêu chứ không cần dốt tựa như các cô mê ăn mặc khác. đa số ngày lên giảng đường, ngồi nghe giảng cứ ngáp ngắn ngáp dài, chỉ việc hai đứa bắt gặp góc nhìn của nhau, là tự gọi ý kéo nhau ra nhà nghỉ, oằn oại cho chiều tối new về nhà.

Tôi vẫn yêu thương em, nhưng cuộc tình mới khiến cho tôi mê mệt, giống như đó là cách để tôi có tác dụng nóng lại toàn bộ cảm xúc của mình. Sau những năm bên em, cảm xúc dù đậm đà cũng không tránh ngoài quy luật và ngọt ngào và nhàm chán. Tôi ra quyết định lao vào trò chơi mạo hiểm, tuy nhiên vẫn đầy đủ tỉnh táo khuyết để nhắc nhở mình rằng sẽ tạm dừng ngay nếu thấy có tín hiệu nguy hiểm.

Hôm đó, em dữ thế chủ động hẹn gặp mặt tôi tại cửa hàng café cũ. Đến nơi, tôi thấy em trông khác lạ, cute và lãnh đạm hơn, dẫu vậy xanh xao. Tôi bất chợt nhớ ra sẽ 1 tháng rồi nhì đứa chưa gặp mặt. Chú ý em, trái tim tôi lại đập gần như nhịp linh tinh như ngày xưa. Em ra vệt bảo tôi ngồi xuống, khẽ gạch mái tóc ra sau tai, khuấy khuấy ly nước bằng một cái thìa nhỏ tuổi với một gương mặt vô cảm.

– Tôi yêu mong anh bặt tăm khỏi cuộc sống tôi, trong vòng 5 phút nữa. Tôi chỉ gặp anh đúng 5 phút thôi! – em nói, từng lời lừ đừ và bé dại nhẹ buông rơi qua kẽ răng, ánh nhìn trong suốt nhìn tôi vô hình.

– Em? Em nói gì?

– À… – em khẽ cười với lấy tay đụng vào tóc – Cô ấy cứ liên hệ với tôi mãi. Cô ấy lấy quyền gì để gia công phiền tôi? vày một thằng bầy ông tồi như anh tốt sao?

Tôi điếng người.

– có tác dụng tình gồm thích không? – em chú ý tôi, cười cợt nhẹ. Tôi như thiếu tín nhiệm vào tai mình. Cô gái ấy, cô bé đang đối lập với tôi, khuôn mặt quá thánh thiện, lại đang nói phần nhiều lời vô cùng nặng nề hà – Đó là bạn dạng năng tình dục cơ mà anh từng nói cùng với tôi giỏi sao? Tôi không tách biệt giữa tình dục gồm tình yêu cùng tình dục theo bản năng đâu! dục tình là tình dục, đừng nạm phân loại. Tôi nói mang đến anh biết, lúc anh ngủ với tôi, tôi thấy thật khiếp tởm. Lí vì chưng ư? bởi vì anh nói anh làm điều này vì tình yêu!

– có tác dụng tình theo bản năng, anh tất cả thấy dễ chịu và thoải mái hơn không? – em hỏi, quan sát thẳng vào đôi mắt tôi, đa số ngón tay vẫn gõ gõ trên bàn tạo thành thành một nhịp điệu giận dữ – Khi không có cái lí bởi vì quái quỷ “tình dục bởi tình yêu”, anh tha hồ giày xéo cô ta, cũng không đề nghị nâng niu, không cần nhẹ nhàng cởi đồ. Anh vô tư trình bày mình là 1 con thú đực, với cô ta vẫn thích điều đó. Điều gì nằm trong về bạn dạng năng, nó tuy tầm thường, tuy nhiên không ghê tởm, thậm chí là thật tự nhiên và thoải mái và đường hoàng.

Em liếc đồng hồ, mỉm cười. Khía cạnh em như che một lớp sương rét giá. Em quăng chi phí nước lên bàn, nói cùng với tôi:

– chưa hết 5 phút, dẫu vậy thôi, tôi đi đây! ngoài ra 5 phút hơi nhiều, cứng cáp tôi rất cần phải học lại cách ước chừng cái giá hợp lý nhất với đa số thứ có giá trị và không có giá trị vào cuộc đời.

Lihat lainnya: Vụ Sư Thầy Chùa Ngủ Với Gái 21 Tuổi Mang Thai Có Quan Hệ Họ Hàng

– chi phí nước tôi để lại, gồm dư đấy! Anh rước mà thiết lập bao cao su, đừng để cô ta sở hữu bầu! Tôi biết anh sẽ không còn cưới đâu, bắt buộc đừng cụ khốn nạn với những người ta!

Em phóng xe đi thẳng. Tôi chú ý tờ tiền em để trên bàn cho nỗi ý muốn rơi hai bé mắt ra ngoài. Số đông lời em nói cứ vang lên, láo loạn và điên dại. Cục cưng của tôi, tôi đã trở nên em thành đồ vật gi thế kia?

Tôi lôi năng lượng điện thoại, nhấn số cô gái kia. Tôi kéo cô ta vào khách hàng sạn, gần như là cưỡng bức cô ấy. Tôi không cài đặt bao cao su. Kết thúc xuôi vớ cả, tôi nói lời chia tay.