Hầu như tuổi trẻ ai cũng thế, người nào cũng có 1 thời kì đính thêm với rất nhiều nỗi hại vô hình trong trái tim trí tốt hiện hữu ngay lập tức trước mắt.

Anda sedang menonton: Tuổi trẻ và những chuyến đi

Nhưng ví như ta cứ băn khoăn lo lắng mãi để rồi tuổi con trẻ trôi sang 1 cách vô nghĩa, mà cần yếu quay lại, lúc ấy ta chỉ rất có thể sống trong nuối tiếc nuối nhưng thôi. Tuổi trẻ, chớ cứ mãi chìm trong số những nỗi lo lắng ấy rồi lại quên mất dành thời hạn cho chủ yếu mình.

*

Thanh xuân so với tôi là đông đảo chuyến đi, rất nhiều lần trải nghiệm với khám phá. Khi bước đi đến hầu như vùng đất mới, hít hương thơm đồng lúa thơm ngát mùi vị tuổi thơ, hay cho Sapa ngập tràn những cánh đồng hoa, cảnh núi rừng hùng vĩ và những tuyến đường đèo uốn nắn lượn như các con trăn gấm lớn lao khiến ai ai cũng phải im nhìn. Đôi lúc, bao gồm vẻ đẹp an toàn như thế. Không nhất thiết phải trầm trồ, chưa hẳn thốt lên: “Đẹp quá!” mà lại chỉ nhẹ nhàng thả hồn vào cụ thể từng khung cảnh đẹp tựa thước phim dần trôi trước mắt, tận hưởng cái cảm giác an yên ổn trong phong cảnh, trọng điểm tình mặc dù đang dậy sóng cũng hoá an nhiên.

Và tôi đưa ra quyết định sẽ thực tại hóa ước ý muốn đó!

Sáng hôm sau là một trong những ngày đẹp trời. Tôi thức dậy vào mức chín giờ bởi vì hôm ấy là 1 trong ngày quánh biệt, không nhất thiết phải đặt báo thức vị tôi ra quyết định vác ba lô lên cùng đi. Lúc đầu, tôi định bụng rằng vẫn đi đâu đó, miễn xa là được cơ mà tôi lại không làm cho vậy, bởi vì tôi có đích đến, tôi đưa ra quyết định trốn khỏi sài thành xa hoa tráng lệ để đi tìm tình yêu thương của mình. Đó là một trong nơi xa, nhưng lại tôi tin tưởng rằng chị cũng đang hoài mong mỏi tôi đến.

Tôi mang theo vô cùng ít đồ, chỉ tất cả hai cỗ quần áo, một bộ áo bà ba màu nâu đất để khi chạm chán chị tôi đã mặc cùng cùng vui chơi khắp các cánh đồng lúa xoàn rực và bộ còn lại là một trong những chiếc đầm tôi từ tay may mang lại chị. Hẳn chị sẽ khá vui!

Chuyến đi này tôi sẽ phải sẵn sàng thật nhiều thứ khác như: từng chiếc áp lực tay, khăn quàng cổ, khăn trùm kín đáo mít, giầy cao cổ, kính, mũ…

Tôi bước đầu xuất vạc lúc tứ giờ chiều, đoạn đường từ sài thành về bến tre chỉ mất khoảng tầm hơn nhị giờ đồng hồ đi xe cộ máy. Tôi vặn vẹo ga, loại xe ban đầu tiến về chỗ mà trái tim tôi vẫn luôn luôn ở đó, địa điểm đang giam giữ linh hồn tôi. Mặt trời dần xuống, hai bên đường là hầu hết khung cảnh bắt đầu lạ, lòng tôi đã rạo rực, trái tim vẫn đập từng nhịp trống háo hức, chờ mong hoàn toàn có thể về mang đến nơi mỗi sớm có tiếng kê gáy thức tỉnh thay vày tiếng chuông báo thức smartphone reo. Được ăn uống những bữa cơm bình thường mà niềm hạnh phúc đến lạ. Gồm những giữa trưa hè còn đám bạn trong làng mạc ngồi dưới nơi bắt đầu đa chuyện trò về đều ước mơ cháy phỏng về những chuyến đi lên thành phố, hay những mẩu chuyện về fan lớn.

Lần này tôi về cũng chính là muốn tạo bất thần cho chị. Ngấm thoát cũng đã năm năm tôi cùng mái ấm gia đình lên Sài ra đời nghiệp. Tôi còn nhớ khi ấy mình ko nỡ xa chị phải ngỏ ý kêu chị đi cùng, chị bảo:

Vùng khu đất này là nơi chôn nhau cắt rốn của chị, hiện giờ mà đi thì chị ko nỡ xa hồ hết dòng sông êm ả dịu dàng mang hồn quê hương. Em cứ đi! khi nào cảm thấy thị trấn ồn ào, cảm giác nhớ ko khí, nhớ đa số cánh đồng lúa nặng trĩu bông thì về đây! Chị vẫn luôn ở đây...chờ em.

"Chị vẫn luôn ở đây đợi em" đây chắc rằng là câu nói thôi thúc tôi ra quyết định thực hiện chuyến hành trình lần này, vì biết đâu tương lai ta còn rất có thể quay về phía trên được nữa không?

Thời gian cứ rứa trôi qua, khung cảnh đầu tiên mà tôi quan sát thấy chính là những cánh đồng không bến bờ màu xanh, bên cạnh đó trải lâu năm tận chân trời. Phương diện trời từ bây giờ chỉ còn một nửa, ẩn hiện nay qua những đám mây trắng, soi bóng chị đi bên trên cánh đồng. đàn trẻ ở đây thích mấy cô mấy chú ở thị thành về lắm, vị chúng không được lên đó bao giờ, cần chúng thích thú lắm! Tôi bước lại nơi mấy đứa trẻ sẽ ngồi dưới cội đa, tay lục search trong tía lô vài viên kẹo đã sẵn sàng từ trước phân chia cho tụi nhỏ, đứa làm sao cũng mừng húm vui mừng. Cách lại gần chị, bóng sườn lưng chị nhỏ tuổi nhắn, mắt vẫn đăm chiêu xem xét gì đó, là lưu giữ tôi chăng?

- Chị ơi! Em về rồi! Chị đợi em lâu lắm rồi đề nghị không?

Chị quay sống lưng lại, vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt chị chẳng mấy chốc vẫn đỏ hoe. Mái đầu dài, black nhánh xõa ngang lưng của chị cất cánh trong gió, chị mỉm cười cùng ôm chầm lấy tôi. Thời gian này, trái tim tôi cảm giác được rõ ràng một trang bị mà sài thành xa hoa nghiêm túc kia không thể nào mua được, đó là bình im trong trái tim. Tôi thật muốn ở lại phía trên luôn, không lên thành thị ầm ĩ đó nữa. Đột nhiên chị hỏi tôi:

-Em về đây chơi vài hôm rồi lại về à?

-Em cũng muốn ở phía trên trồng rau nuôi cá với sống một đời dung dị cùng chị lắm! nhưng ngặt nỗi… em còn trẻ, em ý muốn phấn đấu thêm chứ chưa mong chọn thư nhàn chị ạ!

-Không sao! Em về dăm tía bữa lại lên đó đi, các bước làm sao bỏ được, còn bác mẹ và gia đình em nữa! bao giờ cần an ninh thì về khu vực chị!

Tôi với chị đi dọc theo bờ ruộng về căn nhà chòi, nằm trong lòng cánh đồng lúa chín. Buổi tối hôm đó, lần đầu tiên sau ngần ấy năm tôi bắt đầu được ăn món chị nấu, tuy đơn sơ cơ mà ngon một phương pháp khó tả. Về tối đó, tôi ra ngoài ngồi trên mẫu ghế mộc nho nhỏ dại đã cũ kĩ, đôi mắt ngước nhìn lên ánh trăng sáng. Chắc rằng đây cũng chính là lần đầu tôi được ngắm ánh trăng một bí quyết trọn vẹn như vậy. Ở thành phố cũng có trăng, nhưng lại không trọn vẹn, trăng ẩn bản thân sau các biệt thự, phần nhiều tòa nhà cao tầng liền kề san tiếp giáp nhau. Trăng cứ tồn tại trước đôi mắt tôi, không lúc nào dứt ra được, như hình nhẵn chị trong tim trí tôi vậy! Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn và thưởng thức trăng, chị mang lại sát chúng tôi và khẽ hỏi:

-Em đang làm những gì thế?

Tôi đáp lại chị, dẫu vậy mắt hướng tới xa xăm:

-Em đang mơ về đa số ngày thơ bé, mơ về đầy đủ giấc ngủ say, hầu hết lần lén thả diều thuộc chị bị má phát hiện sau kia đánh cho 1 trận tơi bời!

-Khuya rồi! Vào ngủ thôi để còn mơ tiếp! Em mà ngồi phía trên lát nữa con muỗi nó hôn đến vài dấu đỏ chân đó!

Ngày thứ nhất trôi qua, ngày đồ vật hai bắt đầu. Tôi với chị thuộc ra đồng gặt lúa, ra sân vườn bón phân mang lại cây, chiều chiều lại mang đến gà ăn và thuộc chị chơi lại phần lớn trò nghịch thuở bé nhỏ tôi từng mê mệt đến quên ăn quên ngủ.

-Chị ơi! Diều của em bay cao hơn nữa của chị rồi nhé!

-Em hãy đợi đó!

Những giờ đồng hồ cười đùa vang mọi cánh đồng lúa. Có lẽ tuổi trẻ của tôi chính là hành trình tìm lại nụ cười, kiếm tìm lại bao gồm tôi của ngày xưa, ngày còn vô lo vô nghĩ. Đôi lúc không cần du lịch đến những nơi xa hoa, hùng vĩ tuy nhiên tôi vẫn rất có thể tìm thấy cho mình một thanh xuân đúng nghĩa.

Thời gian thật nhanh. Mới đó mà đã nhị ngày tôi sinh sống đây. Nhị ngày kia tôi cảm xúc mình như được sự yên ả khu vực đây vỗ về, xua đi mọi thanh âm bận rộn nơi phố thị. Tôi trở về sài thành nhưng lòng vẫn vương vấn chỗ đây, không nỡ xa một người con gái là thanh xuân, là hễ lực để tôi phấn đấu.

Lihat lainnya: Bậc Thầy Của Những Ước Mơ Zendaya, Rewrite The Stars

Ai cũng có cho mình một lần nhằm sống với một tuổi trẻ. Tuổi trẻ của mình đã hết sức hạnh phúc, tôi đã đi tìm nơi giữ giàng hồn mình, search thêm sức mạnh để cầm gắng. Hi vọng tuổi trẻ của khách hàng cũng thế! Hãy xách bố lô lên cùng đi! dù cho là phương trời new hay miền quê xưa thì hãy can đảm lên! sơn vẽ thêm dung nhan màu của tuổi trẻ bằng những chuyến đi, hầu hết lần tò mò để ta cứng cáp hơn. Sau cùng tôi khuyến mãi bạn một câu nói mà tôi đã được nghe với nhớ mãi:

-Vì sao trời lại xanh?

-Vì chúng ta còn trẻ

Tuổi trẻ chính là những chuyến hành trình khỏi vỏ bọc bình yên của cha mẹ để bạn có thể tìm đến mình chủ yếu đam mê với con bạn thật của mình. Hãy tiến về vùng phía đằng trước dù cho chính mình trẻ hay đang già. VÌ CUỘC SỐNG LÀ MỘT HÀNH TRÌNH! Và chúng ta phải tiến về phía trước nếu không muốn bị vứt lại vùng phía đằng sau trong sự tiếc nuối nuối.